Theo The Athletic, giải đấu hàng đầu Anh sắp trở lại với bộ quy định mới thay thế Profit and Sustainability Rules (PSR), siết chi tiêu của CLB; ảnh hưởng tới cục diện cạnh tranh đang được bàn rộng.
Tối thứ Sáu, Premier League lại mở lửa; chín tháng tới sẽ đầy sóng gió, màn so tài hấp dẫn và những quyết định gây tranh cãi. Với người hâm mộ 20 CLB, nhịp thăng trầm còn dày đặc hơn quỹ đạo máy bay riêng của chủ tịch FIFA trong kỳ World Cup.
Ánh mắt công chúng sẽ hướng về sân cỏ, nhưng chuyện ngoài sân cũng được chú ý — không chỉ vì cửa sổ chuyển nhượng hè còn khoảng một tuần rưỡi nữa mới đóng. Khi giải đấu có doanh thu và phủ sóng truyền hình lớn nhất thế giới khởi tranh trở lại, các CLB phải tuân thủ bộ quy định tài chính mới; chúng không chỉ ảnh hưởng mùa 2026-27 mà còn phát huy trong dài hạn.
PSR lần đầu áp dụng năm 2013 chính thức bị bãi bỏ, thay bằng Squad Cost Ratio (SCR). Đồng thời có Sustainability and Systemic Resilience (SSR) — được chú ý ít hơn.
Tháng 11/2025, các CLB Premier League bỏ phiếu chuyển sang SCR và thông qua với tỷ lệ sát nút. Sửa quy định cần ít nhất 14 phiếu thuận; sáu CLB bỏ phiếu chống gồm Bournemouth, Brighton, Brentford, Crystal Palace, Fulham và Leeds United.
Trước đó còn có cuộc bỏ phiếu riêng về “trần cứng toàn giải” (TBA) — đặt hạn mức chi phí đội hình tối đa cho cả giải, nhưng với quy mô doanh thu hiện tại hầu như không đội nào chạm mức đó.
Cuối cùng TBA bị bác với 7 phiếu thuận, 12 chống, 1 phiếu trắng; còn SSR ít tranh cãi hơn thì được thông qua toàn bộ.

The Athletic từng giải thích cơ chế quy định mới; xin tóm lại: SCR là quy định tài chính UEFA lần đầu công bố tháng 6/2022, áp dụng từ mùa 2023-24. Tên gọi nói thẳng bản chất: kiểm soát trực tiếp chi tiêu cho cầu thủ (và HLV) — lương, phí chuyển nhượng và hoa hồng môi giới. Championship (hạng dưới Premier League) gần đây cũng áp dụng SCR.
Đáng chú ý: ba bộ SCR không giống nhau hoàn toàn.

Quy định UEFA tính theo năm dương lịch; hai bộ của Anh lấy chu kỳ mùa giải bóng đá: Championship tính giao dịch cầu thủ theo dòng tiền từng mùa; Premier League và UEFA dùng chuẩn kế toán, lấy trung bình ba năm. Còn nhiều khác biệt nữa — cách xử lý giảm giá tài sản cầu thủ (write-down), hay khoản nào được tính vào doanh thu — nên các CLB phải đổ thêm nguồn lực để đảm bảo tuân thủ.
Logic cốt lõi của mọi SCR giống nhau: giữ các khoản chi trên trong tỷ lệ cố định trên doanh thu liên quan. Với Premier League, doanh thu liên quan là doanh thu hoạt động năm cộng trung bình lợi nhuận giao dịch cầu thủ ba mùa gần nhất.
Premier League đặt hạn mức 85%, cao hơn yêu cầu UEFA 15 điểm phần trăm. Liên đoàn giải thích nhằm “để mọi CLB có cơ hội theo đuổi thành tích cao hơn, đồng thời bảo vệ cân bằng cạnh tranh và tính hấp dẫn của giải”.
Các CLB còn phải tính đến nhiều chi tiết khác.

Mức 85% gọi là “ngưỡng xanh”, xác định đầu mùa theo doanh thu bóng đá ước tính. Vượt ngưỡng này trong phạm vi 30% sẽ bị phạt tiền (thuế), nhưng hình phạt chỉ áp từ mùa 2027-28; vi phạm mùa 2026-27 chưa bị phạt. Nếu hai mùa trước đều không vượt 85%, phần vượt có thể dùng dư địa dưới hạn mức tích lũy hai mùa trước để khấu trừ phạt, tối đa 10%.
Trần 30% nghĩa là chi tiêu tối đa có thể lên 115% doanh thu liên quan — đây là “ngưỡng đỏ” ban đầu. Chạm ngưỡng này sẽ bị phạt thi đấu: cố định trừ 6 điểm, mỗi 6,5 triệu bảng vượt thêm trừ thêm 1 điểm. Phần lẻ dưới 6,5 triệu bảng cũng tính là 6,5 triệu; ví dụ vượt ngưỡng đỏ 7 triệu bảng sẽ bị trừ 8 điểm (6 điểm cố định + 2 điểm phần vượt).
Khoảng giữa hai ngưỡng được Premier League gọi là “cơ chế vòng phản hồi”.

Nếu chi vượt ngưỡng xanh nhưng chưa tới ngưỡng đỏ, ngưỡng đỏ sẽ hạ tương ứng mức vượt. Nhiều lần vượt ngưỡng xanh sẽ kéo ngưỡng đỏ dần về 85%. Ngược lại, nếu sau khi vượt rồi cải thiện vận hành, CLB có thể phục hồi dần ngưỡng đỏ, tối đa về 115%. Premier League cho rằng cơ chế này “cho phép đầu tư sớm khi doanh thu tăng, đồng thời dung nạp biến động doanh thu hợp lý trong mùa hoặc khi thành tích thi đấu kém hơn kỳ vọng”.
SSR luôn kém “hot” hơn SCR; việc thông qua toàn phiếu cũng cho thấy ít bên e ngại. Nhưng tầm quan trọng không giảm — về lý thuyết sẽ thúc đẩy CLB quản trị tài chính thận trọng hơn.
SSR gồm ba bài kiểm: vốn lưu động, thanh khoản và vốn chủ sở hữu dương — đều nhằm đẩy CLB khỏi tư duy ngắn hạn.

Kiểm vốn lưu động yêu cầu chứng minh mỗi tháng có ít nhất 12,5 triệu bảng sẵn dùng; kiểm thanh khoản yêu cầu tài sản ngắn hạn trừ nợ ngắn hạn rồi trừ tiếp 85 triệu bảng phải ≥ 0 (bản chất là đệm rủi ro xuống hạng); kiểm vốn chủ dương yêu cầu nợ không vượt quá tỷ lệ nhất định trên tài sản — một điều chỉnh quan trọng là tài sản đội hình tính theo giá thị trường chứ không theo giá sổ sách. Tỷ lệ nợ/tài sản tối đa mùa này là 90%, từ mùa 2028-29 dần hạ về 80%.
Nuốt hết văn bản quy định đã khó; quan trọng hơn là chúng ảnh hưởng sân cỏ thế nào.

Dù điều khoản nghe khô khan, quy định chi tiêu vẫn ảnh hưởng trực tiếp ngôi vô địch. Tính đến hết mùa 2024-25, Premier League trải qua 33 mùa: 18 lần nhà vô địch là CLB chi lương cao nhất (6/8 mùa gần đây); hạng hai chi lương vô địch 9 lần, hạng ba 4 lần, hạng tư 1 lần. Từ 1992, chỉ Leicester 2016 là lần duy nhất ngôi vô địch thuộc đội ngoài top bốn chi lương.
SCR được bỏ phiếu thông qua cho thấy có không ít ủng hộ. Nhưng nhiệt huyết với bộ giám sát mới giữa các CLB rất khác nhau. Để viết bài này, The Athletic đã nói chuyện với nhiều nguồn nội bộ; mỗi bên nhìn quy định vừa áp dụng một kiểu.
“Áp dụng” là từ khóa. Nhiều người được hỏi nói bộ quy định mới lại tăng gánh nặng vận hành hàng ngày. Một lãnh đạo Premier League xin ẩn danh để nói thẳng: “Về vận hành, những quy định này chẳng đơn giản chút nào — chỉ làm tăng chi phí vận hành của CLB bóng đá.”
Người ở vị trí tương tự, cũng xin ẩn danh, gọi thẳng quy định mới là “ác mộng. Toàn tỷ lệ phức tạp, vòng vo, chẳng giải quyết vấn đề thực tế”.
Đáng chú ý: cả hai lãnh đạo này đều thuộc CLB bỏ phiếu thuận SCR.

Thành ra có mâu thuẫn: CLB phải cân bằng các mục tiêu khác nhau. Một mặt, dù doanh thu Premier League vượt xa các giải khác, lỗ của CLB đã mất kiểm soát. Khi ông chủ ngày càng phải bù thâm hụt, mọi quy định kìm lương và phí chuyển nhượng — hai khoản lớn nhất — tự nhiên được chào đón. Định giá CLB bóng đá thấp hơn đội thể thao Mỹ vì không có sàn doanh thu (có thể trắng tay châu Âu, thậm chí xuống hạng) và cũng không có trần chi. SCR ít nhất cũng đẩy giải tiến gần một dạng trần chi tiêu.
Premier League liệt kê bảy “nguyên tắc SCR” làm nền; cân bằng cạnh tranh và tạo cơ hội công bằng đứng hai vị trí đầu; thứ ba là “nâng tính bền vững tài chính của CLB” — nhưng quy định mới thúc đẩy mục tiêu này đến đâu vẫn còn dấu hỏi.
Lãnh đạo Premier League nói trên nghi ngờ: “Nếu thật sự lo bền vững, hãy để CLB gửi tiền vào tài khoản ký quỹ.”
Chủ tịch La Liga Javier Tebas còn gay gắt hơn. Tháng 2 năm nay, tại hội nghị kinh doanh bóng đá của Financial Times ở London, ông không tán thành bộ quy định của đồng nghiệp Anh.
Tebas cảnh báo chuyển đổi quy định của Premier League không cải thiện tài chính bóng đá mà có thể làm tăng lạm phát nội bộ giải. Ông cũng cười nhạo mức 85% chẳng thúc đẩy bền vững gì — 15% còn lại không đủ để vận hành CLB. Có số liệu hậu thuẫn: mùa 2024-25, chi phí vận hành trung bình của CLB Premier League chiếm 27% doanh thu — chưa kể chi phí nhân sự ngoài cầu thủ mà SCR không bao phủ.
Mặt khác, CLB cần giữ sức cạnh tranh. Khi giải thích vì sao SCR nội địa cao hơn, Premier League nhắc riêng “cân bằng cạnh tranh”. Lâu nay giải cố tránh khoảng cách doanh thu khổng lồ như một số giải châu Âu khác.
Nhưng rủi ro ở khía cạnh này đang tăng.
Ai cũng biết sáu CLB Anh có doanh thu cao hơn hẳn phần còn lại; khoảng cách lớn nghĩa là quy định mới gắn chi tiêu với doanh thu cho mọi CLB (không chỉ đội đá châu Âu) có thể khiến đội yếu tài chính khó đuổi kịp hơn. Nhiều nguồn nội bộ nói với The Athletic rằng quy định mới không cải thiện mà còn làm lệch cán cân cạnh tranh thêm.
Giả sử “Big Six” (Arsenal, Chelsea, Liverpool, Manchester City, Manchester United, Tottenham) bị hạn mức SCR 70%, còn lại 85%.
Dù tính theo doanh thu mùa 2024-25, sức chi của sáu đội vẫn vượt các đội khác — thường với cách biệt lớn. Mùa đó Aston Villa đá Champions League, còn Tottenham và Chelsea không đá châu Âu, nhưng doanh thu ngoài bản quyền truyền hình của hai đội sau vẫn cao hơn nhiều đội khác, sức chi chỉ kém vài ông lớn giàu nhất. Hạn mức chi của khoảng nửa số CLB trong giải gần như chỉ bằng một nửa mức thấp nhất trong Big Six.
Một lãnh đạo CLB nói với The Athletic: “Nếu CLB có doanh thu tự thân cao và chi phí ngoài cầu thủ cũng cao, quy định mới có lợi cho bạn.” PSR xét khả năng sinh lời tổng thể nên chi phí vận hành cao sẽ hạn chế đầu tư đội hình; nay, miễn ông chủ chịu lỗ, đội có doanh thu ngày thi đấu và thương mại cao ít phải lo dòng đáy.
Xu hướng đã lộ rõ ở Bắc London. Tottenham tháng 6 nhận thêm 100 triệu bảng từ cổ đông rồi lập kỷ lục chi chuyển nhượng đội — trong khi trước đó họ cũng không hề tiết kiệm.
Lương Tottenham lâu nay thấp hơn các đối thủ Big Six còn lại, nhưng đang tăng. Mùa 2024-25, chi phí vận hành vượt 200 triệu bảng, lãi vay hàng năm liên tục trên 40 triệu — cả hai đều vào PSR nhưng nằm ngoài SCR. Cộng thêm việc CLB không còn khăng khăng mô hình bền vững tuyệt đối, Tottenham đã nâng mạnh đầu tư đội hình.
Tottenham vẫn phải để ý lãi lỗ vì UEFA còn giữ phiên bản PSR chặt hơn gọi là “Football Earnings”; song doanh thu bán cầu thủ hè này tăng sẽ giảm áp lực. Giống PSR, quy định UEFA ghi nhận toàn bộ lợi nhuận giao dịch cầu thủ trong năm phát sinh, chứ không lấy trung bình ba năm như SCR.
Về cân bằng cạnh tranh, Premier League vẫn tốt hơn hầu hết giải đồng cấp — một lý do giải được yêu thích. Nhưng xu hướng “độc quyền” đang làm khổ các giải hàng đầu khác, dù ở Anh chưa lộ rõ, cũng đang lan dần.
34 năm kể từ khi Premier League thành lập, bảy CLB từng vô địch; Blackburn và Leicester chỉ một lần. Trong 34 năm trước 1992, First Division có 13 đội vô địch.
Ngoài ra có bằng chứng sức thống trị của nhóm đầu đang tăng. Sang thế kỷ này, điểm trung bình của nhà vô địch giải hàng đầu Anh tăng mạnh; ngược lại, các đội hạ bảng thắng ngày càng ít.
Đó là kết quả nhiều yếu tố, nhưng quy định tài chính chắc chắn góp phần. Quy định thiên về CLB doanh thu cao khó cải thiện bức tranh này. Cầu thủ xuất sắc nhất đang chảy về đội giàu nhất với tốc độ chưa từng có. Nếu Carlos Baleba và Ezri Konsa lần lượt đến Manchester United và Arsenal, trong 15 tháng sẽ có 25 cầu thủ đội một hoàn tất kiểu chuyển nhượng từ đội khác lên ông lớn.
Điều đó có thể bào mòn sức sống cạnh tranh mà Premier League tự hào; còn quy định gắn chi tiêu với doanh thu thì không đảo ngược được xu hướng.
SCR có siết các CLB yếu tài chính chặt hơn PSR không?
Một số người tin vậy. Sau cuộc bỏ phiếu tháng 11 năm ngoái, chủ tịch Crystal Palace Steve Parish chỉ trích gay gắt — và nhận định của ông khá tiên đoán. Parish nói với The Athletic: “Tôi dám chắc những người than PSR… cứ đợi xem họ than bộ này thế nào. Bạn không còn đầu tư sớm như trước được nữa.”
“Với quy định mới, bán cầu thủ sẽ trở nên sống còn. Brentford, Brighton, Bournemouth, Fulham và Leeds có lẽ là những CLB tiến công nhất nước Anh — ngay cả họ cũng cho rằng quy định này bất lợi cho bóng đá, thì cả giới bóng đá nên cảnh giác.”
Áp quy định hiện tại lên thời kỳ cũ không phải phân tích chặt chẽ, vì CLB sẽ điều chỉnh theo môi trường giám sát lúc đó. Nhưng mô phỏng bằng số liệu lịch sử vẫn giúp xem CLB dưới quy định mới có bị ràng buộc hơn thời PSR không. Nếu số CLB yếu tài chính vượt hạn mức SCR nhiều hơn số vi phạm PSR, nghĩa là quy định mới chặt hơn quy định cũ.
Mô phỏng của The Athletic phải ước lượng lương cầu thủ và HLV vì CLB thường chỉ công bố tổng quỹ lương. Chúng tôi thấy nhiều CLB vượt hạn mức SCR 85% hơn so với PSR; và ngoài hai lần mô phỏng vi phạm của Chelsea mùa 2022-23 và 2024-25, mọi “vi phạm” lý thuyết còn lại đều không thuộc Big Six.
Trong mười mùa kể từ khi PSR áp dụng từ 2015-16, chúng tôi tính ra 40 trường hợp vượt SCR. Trong đó 15 xảy ra mùa 2019-20 và 2020-21 khi COVID làm nới quy định tài chính; dù loại hai mùa đó vẫn còn 25 lần vượt 85% — nhiều hơn hẳn số lần vi phạm PSR thực tế cùng kỳ. Đáng chú ý: 20 trong số các vi phạm mô phỏng xảy ra sau dịch, phản ánh đà tăng mạnh của lương và phí chuyển nhượng.
Thú vị là sau khi loại năm COVID, trong 25 “vi phạm” mô phỏng không CLB nào vượt ngưỡng 115% dẫn tới phạt thi đấu. Gần đường đỏ nhất là Leicester mùa 2022-23 với tỷ lệ 111% — hợp lý, vì lúc đó họ lâm vào khó khăn tài chính nghiêm trọng dưới PSR, dù sau đó kháng cáo thành công với lý do thiết kế quy định bất hợp lý.
Điều này cho thấy dưới SCR, CLB gần như khó bị phạt thi đấu; một số lãnh đạo xem đó là điểm tích cực. “Sẽ không còn đội nào bị phạt thi đấu nữa. Đó từng là vấn đề lớn. Loại bỏ sự bất định này là điều tốt.”
Tính nhìn trước và giám sát thời gian thực của SCR cũng giảm thêm khả năng vi phạm nặng.
Một điểm quan trọng ít được chú ý: doanh thu bóng đá ước tính dùng để tính ngưỡng xanh 85% có cơ chế đệm cho thành tích thi đấu kém.
Khoảng cách xếp hạng Premier League ngày càng gắn với khoảng cách doanh thu lớn — trước vòng cuối mùa trước, sáu đội còn sáu kịch bản xếp hạng cuối cùng, chênh thưởng giữa các thứ hạng lên tới 18,8 triệu bảng. Quy định cho phép CLB tính thưởng xếp hạng mùa trước vào doanh thu ước tính khi xác định hạn mức SCR mùa mới. Nếu sau đó tụt hạng và thực thu giảm, miễn không vượt hạn mức đặt đầu mùa thì không bị phạt.
Dĩ nhiên hạn mức mùa sau sẽ không còn rộng như vậy; nhưng cơ chế đệm cộng giám sát thời gian thực vừa giảm xác suất vi phạm nặng, vừa đảm bảo khi vi phạm thì hình phạt áp nhanh.
Một lời than lớn về PSR là tính “xử lý sau việc đã rồi”; nhiều nguồn nội bộ và CLB ủng hộ SCR chuyển sang giám sát thời gian thực. Sunderland — bỏ phiếu thuận — đầu năm nay tại họp quỹ tín thác người hâm mộ đã khen điểm này, đồng thời khẳng định SCR “khuyến khích CLB đầu tư ngoài sân: sân vận động, cơ sở hạ tầng…”.
Rủi ro phạt thi đấu thấp có thể khiến một số CLB chọn nộp phạt tiền luôn, nhưng dư địa cho chiến lược đó sẽ hẹp dần (mỗi lần vượt ngưỡng xanh, ngưỡng đỏ lại hạ); và nghịch lý là tiền phạt lại cải thiện thế của đối thủ vì phạt SCR được chia cho các CLB tuân thủ. Parish nói: “Có lẽ điều phi lý nhất là dù bạn muốn bỏ tiền vào, bạn cũng phải nộp phạt cho CLB khác — và khoản đó cuối cùng chảy về ông lớn.”
Cơ chế “thuế xa xỉ” trong thể thao vốn đã gây tranh cãi; trong giải vốn đã giàu càng giàu, nghèo càng nghèo, để ông lớn nhận thêm nguồn lực hoàn toàn trái với mục tiêu cân bằng cạnh tranh.
Để cân bằng cạnh tranh, Premier League từng đề xuất cho đội ngoài nhóm ông lớn hạn mức chi cao hơn; nhưng nếu CLB vào châu Âu và phải hạ nhanh tỷ lệ chi, ý tưởng đó lập tức vấp tường. Ở các giải UEFA thưởng thấp, vấn đề càng rõ: mức tăng thưởng không kịp mức giảm sức chi.
Lấy Brighton làm ví dụ: mùa trước xếp 8, mùa mới đá Conference League. Nếu vào vòng bảng, mức tăng doanh thu từ châu Âu gần như bị trung hòa bởi việc phải hạ hạn mức chi 15 điểm phần trăm để tuân SCR UEFA.
Xếp 8 thay vì 9 giúp Brighton thêm 3,76 triệu bảng thưởng Premier League; đá châu Âu còn tăng doanh thu ngày thi đấu và nhiều khả năng cả thương mại. Nếu tái hiện chức vô địch Conference League như Chelsea 2025, họ có thể nhận khoảng 18 triệu bảng thưởng. Cộng thêm (ước tính lạc quan) 10 triệu bảng từ ngày thi đấu và thương mại cùng thưởng thêm của Premier League, tổng tăng doanh thu khoảng 31,8 triệu bảng; với hạn mức SCR 70%, sức chi thêm khoảng 22,2 triệu bảng.
Nhưng ước tính bảo thủ hợp lý: nếu Brighton xếp 9 mùa trước, doanh thu khoảng 230 triệu bảng; chênh 15 điểm phần trăm giữa SCR UEFA và Premier League tương đương 34 triệu bảng — dù theo kịch bản lạc quan nhất, mức tăng sức chi nhờ vào châu Âu vẫn ít hơn khoảng 12 triệu bảng. Nói cách khác, theo ước tính này, nếu mùa trước xếp 9 và không đá châu Âu, Brighton lại có thể chi nhiều hơn khoảng 12 triệu bảng.
Vấn đề khác: hầu hết CLB chưa đá châu Âu vẫn muốn vào châu Âu sau này, nên không thể mãi chi theo hạn mức nội địa cao hơn. Dù tham dự giải UEFA nào, hạn mức SCR cũng giữ nguyên, trong khi Champions League mang lại nhiều hơn Europa hay Conference — đẩy đội trung bảng vào thế lưỡng nan: chi theo hạn mức Premier League thì một khi vào Europa/Conference phải cắt chi phí; giữ chặt đầu tư thì lại giảm khả năng vào châu Âu.
Có ý kiến cho rằng vấn đề thực ra không nằm ở quy định Premier League. SCR nội địa đã khá rộng, dù tiền phạt được chia cho CLB tuân thủ; nguồn gây tác động tiêu cực thật sự là quy định châu Âu.
Quy định UEFA chặt — đừng quên họ vẫn duy trì một bộ PSR — và đó cũng là lý do quy định mới của Premier League có được một “fan” bất ngờ: Aston Villa.
Villa bỏ phiếu thuận SCR; dù họ muốn TBA đặt trần cứng chi phí đội hình hơn, tổng thể CLB hài lòng với quy định nội địa mới.
Một lãnh đạo CLB xin ẩn danh để giữ quan hệ nói với The Athletic rằng quy định mới là “giải pháp khá tinh tế”. Ông cho rằng so với bản UEFA, SCR Premier League linh hoạt hơn và còn khuyến khích đầu tư hạ tầng. Gắn chi tiêu với doanh thu thúc đẩy CLB nâng doanh thu. “Vì thế chúng tôi đang xây lại khán đài Bắc của Villa Park.”
Nguồn nội bộ Villa cho rằng nếu chấp nhận cần có ràng buộc nhất định và “không có hệ thống nào hoàn hảo”, thì SCR của Premier League là cách giám sát ổn. Xét gần đây Villa cũng không ít lần vướng giám sát, đánh giá này có trọng lượng.
Nhưng dù ai đó nghĩ phiên bản SCR Premier League ít hại hơn bản UEFA về cân bằng cạnh tranh, cũng khó nói quy định nội địa mới thật sự cải thiện cục diện cạnh tranh.
CLB không đá châu Âu có hạn mức cao hơn, nhưng một khi vào giải UEFA phải cắt chi nhanh. Đội muốn tăng đầu tư cuối cùng phải nộp phạt — và phạt chảy vào túi đối thủ. Ngoài ra, phương án trần cứng thất bại phần lớn vì các đội giàu nhất cho rằng sẽ bất lợi ở Champions League; trong khi nhìn ra ngoài, số CLB chịu nổi mức lương của ông lớn Anh chẳng bao nhiêu.
Một số người bỏ phiếu thuận SCR mùa thu năm ngoái xem đây là bước hoàn thiện giám sát về sau. Và như đã thấy, có CLB bỏ phiếu thuận mà vẫn không hoàn toàn tâm phục.
Một CLB chưa được nhắc ở trên nhưng luôn nằm trung tâm thảo luận quy định tài chính là Newcastle United. Giống Villa, Newcastle vừa thuận SCR vừa muốn trần cứng chi phí. CEO David Hopkinson sau đó nói rõ ông cho rằng quy định nghiêng về thiểu số ông lớn.
“SCR là chế độ lương bất công nhất tôi từng nghe,” Hopkinson nói với The Athletic đầu tháng này. “Tôi từng làm vận hành thương mại thể thao, quen mô hình Bắc Mỹ với nhiều dạng salary cap — nghĩa là mỗi CLB có quỹ gần tương đương. Gắn tiền khả dụng với năng lực doanh thu là bài toán rất đặc biệt.”
Ngay trong khung SCR vốn đã có thể tối ưu hơn. Chủ tịch kiêm chủ sở hữu Brighton Tony Bloom trước cuộc bỏ phiếu tháng 11 năm ngoái trả lời The Athletic khi CLB còn cân nhắc lập trường. Ông rõ “Premier League có vấn đề không bền vững — đó là lý do quy định sắp bỏ phiếu quan trọng đến vậy”.
Brighton cuối cùng bỏ phiếu chống, rồi đệ trình sửa đổi cho phép CLB phân bổ lợi nhuận giao dịch cầu thủ trong ba năm theo ý mình, thay vì mỗi lần tính SCR hàng năm chỉ ghi nhận trung bình một phần ba. Với CLB phụ thuộc mạnh mô hình mua bán cầu thủ và phải cạnh tranh với ông lớn như Brighton, sửa đổi đó sẽ rất hữu ích — nhưng cuối cùng không được đưa vào quy định mới.
Tương đối mà nói, Premier League chẳng còn nhiều thứ để phàn nàn. So với giải Pháp, Đức và (mức độ nhẹ hơn) Tây Ban Nha, cạnh tranh ở nhóm đầu Anh vẫn thực hơn. Đội mới lên hạng Coventry tối thứ Sáu làm khách trước nhà vô địch Arsenal rõ ràng cửa dưới, nhưng khoảng cách không lệch như nhiều giải khác. So với các giải châu Âu giàu khác, phân phối thưởng của Premier League cũng công bằng hơn.
Nhưng với đa số CLB, hy vọng vô địch vẫn rất mong manh. Đó là vấn đề với môn thể thao này. Dù Anh chưa có cục diện một chiều như một số giải khác, cũng không có nghĩa Premier League đang đi đúng hướng. Chưa kể khoản đầu tư khổng lồ ở hạng cao nhất đang tạo sức ép lên các hạng dưới, nơi CLB phổ biến lỗ. Giải giàu nhất của môn thể thao này có lẽ cũng có trình độ cao nhất — nhưng dù quy định tài chính nội địa hay UEFA đều khó làm suy yếu lợi thế của các CLB doanh thu cao.